Bảo tàng Quốc gia Campuchia (Khmer: សារមន្ទីរជាតិ) là bảo tàng lịch sử văn hóa lớn nhất của Campuchia và là bảo tàng hàng đầu về lịch sử và khảo cổ học của đất nước. Bảo tàng tọa lạc tại Chey Chumneas, Phnom Penh.
Lịch sử
George Groslier (1887–1945), nhà sử học, quản thủ và tác giả, là người tiên phong trong việc phục hưng nghệ thuật và thủ công truyền thống Campuchia. Ông là người thiết kế tòa nhà mang phong cách “kiến trúc Khmer truyền thống” ngày nay, dựa trên hình mẫu đền cổ nhưng được tái hiện dưới góc nhìn thuộc địa.
Viên đá nền được đặt ngày 15 tháng 8 năm 1917. Bảo tàng được khánh thành vào ngày 13 tháng 4 năm 1920 nhân dịp Tết Khmer, với sự hiện diện của Quốc vương Sisowath và các quan chức Pháp.
Năm 1924, bảo tàng được mở rộng với hai cánh phía đông.
Ngày 9 tháng 8 năm 1951, Pháp chuyển quyền quản lý bảo tàng cho Campuchia. Sau khi độc lập năm 1953, bảo tàng trở thành đối tượng của các hiệp định song phương. Năm 1966, Chea Thay Seng trở thành giám đốc người Campuchia đầu tiên.
Trong thời kỳ Khmer Đỏ (1975–1979), bảo tàng bị đóng cửa và bỏ hoang. Mái dột nát, vườn mọc um tùm, nhiều hiện vật bị hư hại hoặc đánh cắp. Bảo tàng được dọn dẹp và mở cửa trở lại ngày 13 tháng 4 năm 1979, nhưng nhiều nhân viên đã thiệt mạng.